Bạn thân mến!
Tôi viết những dòng này mang tính chia sẻ rất vô tư.
Những câu chuyện mà tôi viết từ tháng 7 -2015 trở về trước nó mang tính bản năng là chủ yếu, tôi không biết chút gì gọi là kỹ thuật xây dựng một câu chuyện, có chăng chỉ là bắt chước theo một nhà văn nào đó và đặt bút thôi. Thế nên nếu để ý bạn sẽ thấy nó giống như những sản phẩm được làm của một người thợ không qua trường lớp, hầu như tất cả đều mắc lỗi, từ nội dung cho đến hình thức, thậm chí là cả câu từ, ý tứ v v...
Về sau này, khi may mắn có được chút ít kiến thức về sáng tác tôi mới nhận ra và bắt đầu làm việc theo phương pháp, tất nhiên tôi không phủ nhận cái năng khiếu sẵn có, nhưng nếu kết hợp được cả hai thì sản phẩm chắc chắn sẽ tốt hơn.
Tôi cũng được chứng kiến những bè bạn cũng được trang bị kiến thức khá đầy đủ, nhưng viết thì vẫn vậy thậm chí còn khô hơn là lúc chưa có gì, điều này khiến tôi liên tưởng đến những ca sỹ. Có người hát rất đúng kỹ thuật, đúng bài bản nhưng ta nghe mà chẳng thấy hay, vì họ đã quên một thứ đó là cảm xúc. Văn chương có lẽ cũng vậy.
Thế thì cái kiến thức ấy là gì?
Vâng, mỗi ngày sẽ là một chủ đề, ta sẽ cùng nhau trao đổi.
Hôm nay ta sẽ bắt đầu từ đầu.
1- MỘT CÂU CHUYỆN ĐƯỢC RA ĐỜI
Chắc chắn nó sẽ bắt nguồn từ một ý tưởng, có thể là một trải nghiệm trong cuộc sống, hay một câu chuyện của ai đó ( tình yêu, công việc, tình cảm gia đình...) và bạn thấy rất thích cái ý tưởng đó. Bạn muốn biến nó thành một câu chuyện, nhưng...
Có bao giờ bạn tự hỏi mình; Ta viết câu chuyện này để làm chi, nó có đủ sức nặng khi ra đời hay không? Vấn đề mà ta định gửi đến người đọc là gì, có thuyết phục không..v..v...
- Nếu ý tưởng của câu chuyện chỉ dừng lại ở mức thỏa mãn riêng cá nhân bạn thì tôi tin rằng nó cũng chỉ dừng lại trong phạm vi của bạn mà thôi.
- Cái ý tưởng này liệu có sáo mòn không? ( ví dụ ca ngợi Đảng, Bác Hồ kính yêu...) người ta đã làm chưa? Họ làm thế nào, và đến lượt ta ta sẽ làm thế nào, liệu có hơn họ không? Nếu bạn không giải quyết được vấn đề này thì tác phẩm của bạn sẽ...rất bình thường.
LẠI TIẾP TỤC CHÉM GIÓ
Sau khi có được cái ý tưởng tương đối ngon rồi, tôi nghĩ đến việc thể hiện nó, bằng cách nào đây? Một truyện ngắn? Một bài thơ? Một bài...etc.. Ờ thì mình có sở trường về cái gì thì làm cái đó.
Truyện ngắn nhé!
Thế nào là một truyện ngắn? Có khá nhiều định nghĩa. Người thì lấy số lượng từ để nói về nó ( khoảng dưới 1 vạn từ, thì gọi là truyện ngắn, trên thì gọi là t vừa, > nữa thì là t dài...rồi đến tiểu thuyết...đại thuyết vv,...).
Người thì cho rằng truyện ngắn tức là kể một câu chuyeeenj một cách ngắn nhất có thể.
ờ... thế thì truyện ngắn có gì? Nội dung, chắc rồi, tình tiết, chắc rồi, sắp xếp bố cục, có rồi,. à suýt quên nhân vật.
Một truyện ngắn hay trước hết là nó phải cuốn hút người đọc, đừng vội mơ mộng về một cái gì đó cao cả, to tát mà mình muốn gửi gắm trong đó. Nó phải khiến đọc giả bị thu hút theo những dòng chữ đã.
Làm sao để thu hút đây? Ờ, thế thì nó phải lạ, phải mới, phải không sáo mòn...phải khác đi ví dụ: cô a mắt bồ câu - ôi thường quá, nhiều, nhiều người nói rồi. Thử viết: đôi mắt của A làm tôi phải sững lại khá lâu... ví dụ thôi, chưa thực sự thuyết phục.
Lạ thế nào - xin lấy một ví dụ gần gũi: Truyện ngắn Ngiệp rừng của tác giả Triệu Hoàng Giang cho ta một cái nhìn lạ; Đó là cuộc đối thoại giữa chủ nhân và cây súng săn xuyên suốt cả câu chuyện, chưa cần biết diễn biến ra sao nhưng điều đó đã khiến người đọc phải tò mò rồi.
Hôm nay thế đã!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét