Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

NGƯỜI CUBA

Tôi không rõ lắm chuyện ông Phi đen khi xưa vì sao không chọn chủ nghĩaTư bản làm lý tưởng phấn đấu cho mình, khiến cả đất nước phải chịu cảnh thiệt thòi suốt hơn nửa thế kỷ, thay vì lẽ ra thế giới đã có một Cuba hùng cường, bởi rất nhiều thế mạnh mà quốc gia này may mắn được sở hữu.
Nhưng tôi lại vô cùng ấn tưởng với những thước phim chiếu cảnh ông ta mặc quân phục, đeo súng bên hông đi vào tận vùng chiến thuật ở trên dãy Trường Sơn để thị sát tình hình chiến sự. Nếu như ở vào thời điểm đó công nghệ thông tin phát triển như bây giờ thì đây chắc chắn sẽ là một động lực vô cùng mạnh mẽ cho những người lính đang chiến đấu ở ngoài chiến trận. Không có cái thực tâm của những người đồng chí, không có sự vô tư trong sáng của lý tưởng vô sản, thì sẽ chẳng bao giờ ông ta mạo hiểm thực hiện chuyến đi đó.
Rất có thể trong giai đoạn ấy, sự ngộ nhận về ý thức hệ vẫn còn là một rào cản trong tư duy của rất nhiều người, và tất nhiên, có ông ta. Dù vậy tôi vẫn nghĩ rằng còn những lý do khác nữa đến từ người Mỹ, rất có thể họ đã làm điều gì đó khiến cho ông, một dạng anh hùng hảo hán kiểu Hạng Võ phải phật lòng.
Nếu như Bá Vương nhận lấy sự thảm bại sau năm năm cầm quyền bính trên bến sông Ô, thì Phi đen âm thầm chịu đựng sự thất bại kéo dài nhiều năm sau đó. Ấy là ông đã không làm cho dân chúng trên hòn đảo nọ được ấm no, hay nhiều hơn hữa là giàu có, sung túc, ông không đưa được Cuba trở nên cường thịnh như từ sâu thẳm trong tâm hồn ông vẫn luôn mong như vậy. Riêng với tôi đó là một điều đáng tiếc.
Nhưng cái tình của người Cuba với Việt nam là điều không bao giờ phủ nhận được, lúc ấy có dư dả gì đâu, thế mà họ, vẫn gửi đường, lương thực và nhiều thứ khác cho chúng ta trong những ngày đen tối nhất.Điều quan trọng mà tôi muốn nhấn mạnh ở đây là sự giúp đỡ ấy nó vô tư, chân thành, khác với kiểu tương trợ có toan tính của một vài người “ bạn lớn ” nào đó vốn luôn to mồm xưng là đồng chítốt với chúng ta.
Trong cuộc gặp gần đây của ông quốc trưởng với những người anh em Cu ba xưa, dù chỉ được xem qua truyền hình tôi vẫn cảm nhận được sự chân tình đến từ phía họ và nó mang đến một nỗi xúc động rất riêng cho cá nhân tôi khi một đồng chí – tôi vẫn muốn gọi như thế - cao tuổi đứng lên nói rằng; Ông chủ tịch thấy đấy, tóc chúng tôi nay đã trắng cả rồi nhưng tình cảm dành cho cho Việt nam thì vẫn như hồi trai trẻ mà thôi...Viết đến đây tôi chợt nhớ mấy câu thơ xưa:
Người lính già đầu bạc
Kể mãi chuyện Nguyên Phong
Từ đáy lòng mình tôi thầm mong cho họ - những người anh em ở bên kia bán cầu – sẽ nhanh chóng hòa nhập với thế giới một cách mạnh mẽ sau giấc ngủ dài, để chỉ nay mai thôi, Cuba sẽ là một ngôi sao sáng bên cạnh nước Mỹ đang mở rộng lòng mình.
Để tôi luôn được tự hào với những dân tộc khác rằng chúng ta có một người bạn, người đồng chí như thế.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét