Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

NGƯỜI ĐẾN SAU

Truyện này dài lắm - đành post từng phần -

NGƯỜI ĐẾN SAU

Truyện dài của Bế Mạnh Đức

Câu chuyện kể về  cuộc chiến của cơ quan anh ninh Việt Nam với những phần tử phản động, lợi dụng chiêu bài dân chủ hòng mưu cầu lợi ích cá nhân. Bọn chúng phần lớn là những kẻ cơ hội chính trị, háo danh, tội phạm, sa đọa... chứ thực ra chẳng phải vì lý tưởng nào cả...
Bàn Xuân Ký ( Triệu Quang ) một sinh viên nghành An ninh vừa ra trường, với tố chất đặc biệt anh được chọn làm người nằm vùng. Từ đây, anh đã có một hành trình đầy gian nan khi phải hoạt động đơn tuyến trong lòng những kẻ phản động.

Câu chuyện bắt đầu.


 1 – CỜ VÀNG

Marseille – Pháp.

Trên mỏm đồi nằm trong khuôn viên của trường Aix Marceille có một nhóm người châu Á trẻ tuổi đang thư giãn dưới ánh nắng nhẹ của một ngày mùa Thu. Họ, kẻ nằm người ngồi, có người cầm theo cả sách. Cỏ mùa này không được xanh như hồi  tháng trước mà đã hơi chuyển sang vàng, cách đó không xa, mấy cây phong cổ thụ thi thoảng lại rải một lớp lá, lá theo gió bay xuống tận chân đồi.
Minh dựa lưng vào chân ghế đá, miệng ngậm một cọng cỏ, mắt lơ đãng nhìn ra phía xa nơi có những toàn nhà ẩn hiện sau hàng cây to, xa hơn nữa là Địa Trung Hải mêng mông.  Ba năm ở đây chưa khi nào Minh thấy chán cảnh trời trong xanh và nắng nhẹ mỗi khi mùa Thu đến. Dù thật lòng có lúc cậu cũng nhớ quay quắt mùi hoa sữa trên đường Nguyễn Du.
Chợt điện thoại rung nhẹ, à một cuộc hẹn lúc bốn giờ. Dòng chữ nhắc nhở kéo cậu trở lại hiện tại.
 Người phụ nữ lạ mặt hôm trước đã khiến cậu đi từ cảnh giác đến tò mò, chị ta đang có một lời đề nghị cộng tác. Tất nhiên, cũng chưa có gì, tất cả cũng chỉ là hai cuộc nói chuyện, chủ yếu xoay quanh nghành học của Minh.
Hôm qua, chị ta lại gọi và đề nghị được gặp Minh tại một quán caphê ngay cầu cảng, những giấy tờ mà người phụ nữ nọ muốn xem cậu đã chuẩn bị đầy đủ. Cũng chỉ là vài dòng trích ngang và điểm số kỳ học gần nhất mà bất cứ sinh viên  nào muốn làm thêm cũng đều phải trình cho đối tác.
Cơ hội việc làm đến với Minh giống như một sự may mắn tình cờ, sang đây với học bổng toàn phần, nhưng có rất nhiều những khoản phụ trội khác phải chi trả, nhà nghèo, chẳng còn cách nào khác ngoài, bố mẹ cậu đã phải vay ngân hàng để gửi tiền cho cậu, khiến Minh chẳng lúc nào yên lòng. 
Còn 30 phút nữa là đến giờ hẹn.


*
* *




 Việt Nam.
Trên một con phố khá yên tĩnh, văn phòng luật sư“ Trần và cộng sự” nằm ngay dưới một tán sấu già, phía trong mấy nhân viên tập sự đang cắm cúi vào chồng hồ sơ cao ngất ở trước mặt, họ có rất nhiều việc phải làm. Không có ai để ý đến một người vừa bước vào, sau vài giây lưỡng lự, anh ta đi về phía cầu thang dẫn lên tầng trên, ngay khi cô tiếp tân kịp đứng lên.
Trước khi đặt chân lên bậc thang đầu tiên người này còn ngoảnh về phía cô gái đang hơi lúng túng làm một cử chỉ giống như là sự trấn an, anh ta chỉ tay lên trên rồi nhoẻn miệng cười. Việc một thân chủ có quen thân với luật sư là khá bình thường và họ có thể hẹn với nhau mà không cần thông qua thư ký cũng không có gì lạ, nếu chăng thì chỉ là do sự lơ đễnh của người lãnh đạo văn phòng đã không kịp thông báo cho cô mà thôi. Nghĩ vậy, cô cũng lịch sự cười đáp lễ trước khi người nọ khuất sau cầu thang.
Công việc của một sinh viên luật mới ra trường không hề giống với những gì mà cô gái vẫn nghĩ, chẳng thế mà giờ đây cô đang đứng trước cửa phòng luật sư trưởng với hai tách càphê trên khay, có khi họ còn muốn uống thêm thứ gì đó mà văn phòng không sẵn. Những lúc như thế cô lại phải chạy sang bên kia đường nơi có cửa hiệu tạp hóa khá lớn, và bà chủ thì đã quen mặt cô từ bao giờ.

-         Cứ để đấy đấy đi – Luật sư trưởng cất giọng trầm ấm sau khi cô đã ở trong phòng.

Người khách khi nãy lại mỉm cười với cô, nụ cười của anh ta rất sáng và việc sở hữu một gương mặt trông minh  khiến cho chủ nhân của nó có thừa vẻ hấp dẫn.
Cô gái trẻ bỗng thấy bối rối, hình như má cô bắt đầu hồng lên. Sau khi đặt đồ uống xuống cô xin phép ra ngoài trong khi tim bắt đầu hơi loạn nhịp.

Đúng lúc cô định khép lại cánh cửa phòng thì lại có tiếng của sếp:
-         À này...

*
**

Marseille – Pháp.

Minh  rời xe buýt ở bến số 12, cầu cảng ở đằng kia, cậu muốn đi bộ một quãng, mùi của biển chiều phả mạnh vào mặt Minh nồng nồng. Cái dáng cao nhưng gầy gò của cậu có vẻ chẳng vững vàng mấy trước sự mêng mông của biển cả.
Vẫn chiếc khăn voan đen và cặp kính sẫm màu, người phụ nữ Minh gặp hôm trước đang ngồi nhả khói sau chiếc bàn đơn, nhìn chị ta chẳng khác nào một quý bà rảnh rỗi và đầy đủ đang tìm cho mình những giây phút riêng tư.
Sau ngụm càphê chị ta tháo kính đặt nó lên bàn và bắt đầu nói:

-         Như tôi đã thông tin cho cậu, công ty chúng tôi đang nghiên cứu một loại thuốc chữa hen suyễn mà thành phần chủ yếu là các loại thảo dược đến từ vùng nhiệt đới,  cũng đúng là nghành học của cậu...à năm mấy rồi nhỉ?
-         Dạ em năm cuối! – Minh rụt rè trả lời
Người đối diện lại rít một hơi thuốc nữa, đó là là hơi cuối cùng của điếu malborro trắng, chị ta di di nó trong cái gạt tàn một cách chậm rãi như muốn đắn đo điều gì.
Câu chuyện của họ kéo dài cho tới tận lúc đèn đường được bật lên, nếu đứng ngoài cửa kính mà nhìn vào thì ai cũng nghĩ đây là một cặp nam nữ đang ở giai đoạn làm quen và mọi thứ có vẻ đi theo chiều hướng tốt khi mà thi thoảng cô gái lại cười phá lên, còn chàng trai chốc chốc lại vui vẻ gật đầu.
 Lúc rời khỏi bàn người phụ nữ đưa cho Minh một tấm danh thiếp. Cậu cầm nó và đọc thấy một địa chỉ ở Paris, hình như là một văn phòng đại diện của một hãng dược phẩm.
-         À này, tôi cũng từng sống bốn năm ở Hà nội đấy – trước khi khuất sau cánh cửa, chị ta hơi dừng lại chìa bàn tay ra – Tôi cũng thấy nhớ những chiều Hồ Tây lộng gió, cả cái màu tím của bằng lăng nữa...haiza, không biết khi nào lại được về thăm...
Bỏ lửng câu nói, chị ta một lần nữa gật đầu chào Minh rồi duyên dáng bước ra ngoài.

*
**

Hà Giang, Việt Nam.

Bản làng vẫn chìm trong mây phủ, những ngày chớm Đông năm nào cũng thế, chỉ khi mặt trời  lên quá ngọn Pia Djang thì bản người Dao mới bắt đầu lấp ló hiện ra trên sườn những quả đồi cao.
Gia tộc họ Bàn sinh sống ở đây chẳng biết từ khi nào, chỉ thấy những mái ngói đã phủ vài lớp rêu, nó cũng không hẳn xanh có khi còn lẫn cả sắc đỏ tía nữa.
Sau bờ  tường được xếp bởi những viên đá là khoảng sân rộng, lẫn trong sương có bóng một chàng trai đang mải mê đi quyền, những động tác dứt khoát, mạnh mẽ khiến cho người xem như được truyền thêm sức sống.
Phía xa dưới hiên ngôi nhà hai gác được làm từ những thân gỗ lớn, người đàn ông chỉ còn một tay đang nheo mắt dõi theo từng động tác múa quyền ngoài kia. Thi thoảng ông lại gật gù, nhưng có đôi lúc ông cũng nheo mắt khẽ lắc đầu.
Sau thét Kiai dữ dội tốc độ của anh ta dần chậm lại rồi dừng hẳn. Vuốt mồ hôi trên thái dương anh tiến lại gần hiên nhà.
-         Bố thấy sao? – Vừa hỏi anh ta vừa đưa tay với chai nước
-         Ấy đừng, đang này lúc lỗ chân lông nở to không nên uống nước con ạ, đợi vài phút đã.
Người đàn ông một tay vừa vỗ vai chàng trai vừa ôn tồn nói:
-         Có tiến bộ, nhưng vì đây là bài quyền cổ nên con cần có thời gian để nghiền ngẫm hơn.
-         Ở trường con, các thầy cũng bảo, hệ phái này đang ít dần, ngay cả ở Nhật người ta cũng chỉ truyền trong dòng họ hoặc người thân tín mà thôi. À, bố vẫn chưa nói cho con biết lý do bố thành thạo môn này đến vậy?
Người đàn ông lớn tuổi trầm ngâm giây lát rồi gật gù kể:

-         Năm 1957, ông nội con trở về từ Tây Bắc, cùng đi có một  người mang quân hàm đại úy, nhưng đó lại là một người Nhật, ông nội kể, trước đây ông ấy chiến đấu trong quân đội Thiên Hoàng, đến Việt Nam từ năm 43, sau được ta giác ngộ nên đã trở thành lính cụ Hồ.
Họ cùng đánh trận Điện Biện, rồi tình cờ biết ông con đang là truyền nhân thứ 7 của môn võ dân tộc Dao, vị đại úy nọ vốn là một cao đồ của môn Không Thủ Đạo đã gửi lời thách đấu.
Ông nội con không kể về trận đấu đó, chỉ biết rằng không lâu sau  họ nhanh chóng trở thành bạn của nhau. Ông ấy đã ở nhà mình gần 3 năm trước khi về Nhật Bản.

-         Lúc đó bố bao nhiêu tuổi? – Người thanh niên tò mò hỏi.
-         Khoảng sáu bảy tuổi gì đó, suốt thời gian ấy ông nội con và người chiến binh ngoại quốc nọ thay nhau chỉ dạy những kỹ thuật đặc sắc của môn phái mình cho nhau, tất nhiên bố là người được lợi hơn cả...

Nói đến đây, ông cười vang, nghe tiếng cười ấy ai cũng sẽ đồng ý rằng chủ nhân của nó phải có sức khỏe rất tốt, chưa kể còn là một người mang nội lực cao thâm, ít gặp trong đời.

-         À... đợt này con được nghỉ lâu không? – Lúc này, hai cha con đã gọn gàng trong bộ trang phục thường ngày, họ ngồi bên chiếc bàn ăn bằng gỗ lâu năm lên nước màu đen bóng.
Vừa hút những sợi mì to, một đặc sản của quê nhà vào miệng, vừa xít xoa vì cay, chàng thanh niên ngước lên:

-         Hết tuần này bố ạ, trường con đang chuẩn bị cho đợt dã ngoại dài ngày, ngoài giáo viên của trường còn cả các chuyên viên trên Bộ xuống, con muốn về nhà thư giãn mấy hôm, chắc là khá căng bố ạ!
Ông bố ngừng ăn chăm chú nhìn đứa con trai, mới ngày nào cái thằng Ký còm nhomsuốt ngày chạy theo đòi ông dạy bắn nỏ, thế mà bây giờ trước mắt ông nó đã là một cậu sinh viên năm cuốitrường An ninh rắn rỏi, đầy sức sống...

-         Ông có lấy thêm không? – Tiếng người phụ nữ vọng lại từ phía bếp khiến ông ra khỏi dòng suy tưởng, bà đang làm món gì đó cho hai bố con.
-         Thôi bà ơi, mà bà lên đây ăn cùng bố con tôi đi...

*
**
Hà nội Việt Nam

Mai ngồi tần ngần bên cửa sổ, cô cứ xoay xoay trên tay chiếc điện thoại đắt tiền mà Lê Công tặng hôm qua. Đúng là đại gia có khác, từ khi được luật sư trưởng cho làm phụ tá chính chịu trách nhiệm vụ kiện tụng liên quan đến doanh nghiệp của Lê Công, Mai mới biết thế nào là cuộc sống của những người có tiền.
Lại có tin nhắn,  người yêu cô, anh ta muốn nhân buổi chiều đẹp trời cùng cô dạo một vòng Hồ Tây, nhưng cứ nghĩ đến cảnh phải ngồi sau chiếc xe máy cũ chạy lạch xạch, run rẩy Mai lại thấy sao mà ngán ngẩm, lại còn cái vụ xếp hàng mua đồ uống nữa mới rõ bực mình.
Cô thấy nhớ hơn chiếc ghế mềm êm ái của chiếc Audi thơm tho cùng với những nhà hàng sang trọng mà mỗi lần bàn công việc Lê Công lại đưa cô đến.
Anh ta cũng vừa hẹn sẽ gặp cô chiều nay.
“ E ban roi” – Đó là mẩu tin cuối cùng mà Mai gửi đi cho chàng người yêu nghèo. Trước khi đóng cửa sổ căn phòng trọ trên gác năm cô còn nhìn thấy chiếc xe máy màu xanh quen thuộc buồn bã chầm chậm khuất sau góc phố.
-         Sau cùng thì đám ấy cũng chịu rút đơn – Vừa nâng ly rượu vang ánh đỏ, Lê Công vừa cười – Có gì đâu, ai mà chẳng thích tiền, có thể không thích ít nhưng nhiều thì...ha...ha..ha... mà công lớn cũng là của em đấy, người đẹp ạ!
Giờ đây họ đã yên vị trên chiếc tàu thủy đang chầm chậm trôi giữa hồ rộng, chỉ có hai người trong một phòng vip. Mai e lệ nhoẻn cười rồi nhấp một hớp rượu.
-         Tay giám đốc Sở  tài nguyên thế mà lại được việc, nhưng nếu anh không có lời hứa cho thằng con ma cà bông của lão được sang Anh du học thì chắc là cũng còn lâu – Lê Công lại tiếp tục ồn ào.
-         Mà cái thằng của nợ ấy thì học hành cái gì cơ chứ, nhưng đời mà...thôi ăn đi em, này em xem, mặt trời đang sắp lặn rồi kia kìa.
Ở phía Tây, cái quả cầu đỏ rực đang chui dần xuống mặt nước, hình như nó to hơn bình thường thì phải.
Mai lại khẽ nhìn sang người đàn ông đang hả hê trong nỗi vui mừng thắng lợi, người ta cứ bảo bọn gian thương thế này thế kia, chỉ có biết đến lợi nhuận, tiền là trên hết, nhưng Lê Công lại mang đến cho cô một cảm nhận khác, rất nhiệt tình, sôi nổi nhưng cũng không kém phần lãng mạn. Mà có tiền thì có gì sai. Người ta sẽ được sống nhiều hơn, được biết nhiều hơn, anh ta lại nói rồi con người ta sẽ quan niệm về cuộc sống theo từng giai đoạn của cuộc đời.
Có lẽ đúng, thời sinh viên với những chiều đạp xe vội vãtrong cơn mưa, rồi bữa cơm đạm bạc nhưng đầy ắp tiếng cười...có lẽ chỉ đẹp trong ký ức...còn hôm nay mọi thứ sẽ phải khác đi, mình có sắc đẹp, có học vấn, lại thông minh, con đường trở thành một quý cô đang ở phía trước. Nghĩ thế Mai lại mỉm cười rồi chủ động nâng ly về phía người đàn ông lịch lãm ngồi đối diện.

Đêm ấy cô không về căn gác trọ cũ.

Mai cũng chẳng biết mình đã tắt máy khi nào, cô chỉ nhớ khi chiếc váy đỏ tuột khỏi vai cũng là lúc những nụ hôn nóng bỏng của Lê Công bắt đầu tràn ngập khắp cơ thể cô.

*
*   *

Paris nước Pháp.

Minh hơi ngại ngần khi đứng trước dãy nhà đồ sồ nằm ngay trên quảng trường, dù đã gọi điện trước nhưng quả thực việc gặp gỡ với đại diện của một hãng dược phẩm là điều cậu chưa từng nghĩ đến. Thực tình, Minh không phải là người giỏi nhất trong số những du học sinh đang theo học nghành dược ở bên này, thậm chí có một số môn cậu còn phải thi lại.
Ấy là chưa kể không ít lần Minh còn công khai chỉ trích bọn người mượn tiếng du học để tiêu tiền, cậu còn biết rõ những kẻ khi còn ở trong nước vốn là học sinh cá biệt, thế mà chả hiểu sao lại xuất hiện ở bên này, những người ấy  rồi sẽ lại vênh vang khi trở về với tấm bằng ngoại quốc. Và cũng lại lòe được khối người, với cái mác du học, cộng với tiền của gia đình họ sẽ lại được cơ cấu vào trong những cơ quan nhà nước với vị trí mà nhiều người  mơ ước, lại còn được tiếng là đem kiến thức về xây dựng đất nước. Thực ra, với trình độ và tư cách như họ, bên này chả có công ty hay tổ chức nào chấp nhận cả. Những người như thế sẽ làm hay phá đây? Cậu cũng hay nói đến những tiêu cực trong thi cử, trong đời sống khi còn học trong nước, hay thậm chí cậu còn ủng hộ những cuộc biểu tình tự phát ở Hà Nội hồi năm ngoái.
Tóm lại, nếu để lựa chọn Minh chẳng thể là một ứng viên tiềm năng.

Đón cậu lần này không phải là người phụ nữ xinh đẹp quý phái hôm nào, mà là một người đàn ông với bộ vét cắt khéo ngồi sau chiếc bàn gỗ sồi, ông ta lịch sự bắt tay Minh theo kiểu vẫn thấy ở những người phương Tây, Minh đồ rằng ông ta đã sống nhiều năm ở đây rồi.
-         Thế này nhé, à chúng tôi đã được đọc báo cáo về cậu, mọi thứ đều ổn cả, ổn cả...
Ông ta vừa xoa hai tay vào nhau vừa hơi nghiêng mình về phía Minh vừa cất giọng nói, cái cử chỉ ấy khiến cho cậu thấy mình được quan tâm nhiều hơn.
-         Hình như quê gốc cậu ở Nam Định phải không?
Minh hơi mỉm cười, cậu có cảm tưởng người ta biết về cậu nhiều hơn những gì cậu đã viết.
-         Vâng, đúng rồi, bố mẹ cháu chuyển công tác lên Hà Nội lúc cháu đang học dở cấp 2.
-         Tôi cũng quê Nam Định, nhưng gia đình di cư vào Nam từ hồi năm tư, khi ấy tôi còn trẻ hơn cậu bây giờ, rồi tôi cứ đi mãi, chưa khi nào có dịp về thăm quê...
Nói đến đây ông ta dừng lại đi đến bên cửa sổ, Minh thấy ly trà trên tay ông ta hơi rung lên.

Sau buổi chiều hôm ấy Minh bỗng trở thành một người bận rộn, mỗi tuần ba lần cậu lại đi tàu điện ngầm từ Marseille lên Paris để vào làm cho một phòng nghiên cứu nhỏ chuyên về các loại thảo thược phương Đông. Có những hôm thậm chí Minh còn phải ngủ lại vì công việc.
Mỗi lần như thế cậu lại được người bạn cùng phòng dẫn đi chơi ở các hộp đêm, hay quán ba nào đó, quả là có nhiều thứ khác xa so với cái thành phố cảng nơi cậu đang theo học.
Paris cũng là nơi thường diễn ra các cuộc đình công của thợ thuyền, sinh viên...Không biết do vô tình hay sao mà mỗi khi có một cuộc lãn công nào diễn ra người bạn nọ lại rủ Minh tham cùng xem, cũng có đôi lần họ hòa mình vào đám đông ấy, và hô lên vài khẩu hiệu gì đó.

-         Đấy, cậu thấy không, người ta dân chủ như thế cơ mà, có khi chỉ cần hơi chạm chút ít đến quyền lợi thôi là họ tổ chức nghỉ việc, xuống đường ngay.
Minh gật gù khi nghe anh ta nói, cậu cũng thấy lạ, chẳng hiểu người ta lấy thời gian ở đâu mà suốt ngày biểu tình như thế.

Mà, công việc ở phòng nghiên cứu sản phẩm cũng khiến Minh thấy có gì đó là lạ, với vốn kiến thức đã học cậu nghĩ sẽ phải làm điều đó quan trọng hơn là chỉ ngồi phân tích mấy mẫu tảo châu Á rồi viết vài trang báo cáo. Còn một điều nữa, đó là tiền lương mà cậu nhận được cao hơn hẳn so với những gì Minh nghĩ, cả mấy người bạn cùng phòng cũng tròn mắt ghen tỵ khi biết khoản thu nhập của cậu.

Sau hai tháng đi làm thêm, Minh thông báo về nhà là không cần gửi tiền sang nữa.

Một hôm, sau giờ làm việc, người đồng ngiệp vỗ vai Minh:
-         Hôm nay, tớ sẽ giới thiệu với cậu một người mà chắc chắn là sẽ mang đến cho cậu nhiều cảm xúc.
Dưới trường cũng đang được nghỉ, chẳng suy nghĩ nhiều, Mình đồng ý ngay.

*

*   *

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét