Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

NGƯỜI ĐẾN SAU ( tiếp theo và chưa hết )


*
*   *

    Chuyến hành quân dã ngoại của lớp Dgk14 đã được hơn một nửa lộ trình, bỏ lại đằng sau những đồng ruộng phì nhiêu của đồng bằng, bây giờ họ đang tiến vào miền trung du. Mồ hôi loang trên lưng áo họ dù trời đã bắt đầu chuyển sang Đông, có vài người còn phanh cả ngực  lúc bắt đầu leo dốc. Nhìn từ xa họ như lẫn vào trong những đám cọ xanh.
    Bỗng có lệnh nghỉ chân ngay sau dấu rẽ trái, cả đoàn quân tản ra tìm vị trí thuận lợi cho mình. Ký ngồi xuống dưới một bụi cọ già, vừa lau mồ hôi cậu vừa lôi tấm bản đồ ra, còn khoảng hơn một trăm km nữa thì đến điểm tập kết, địa hình các lúc càng khó khăn. Với những sinh viên năm cuối, thì cũng không đến nỗi quá sức, bởi Ký biết trên thực tế, nhiều khi người chiến sỹ công an còn phải đối mặt với nhiều thử thách khốc liệt hơn thế nhiều.
   Đang mải nghĩ ngợi Ký không để ý đến một người đang đi đến từ phía sau.

-         Sao, có mệt không?- Vừa ngồi xuống, anh vừa hỏi.
-         Báo cáo, cũng vừa phải! – Theo phản xạ Ký bật dậy.
-         Ngồi xuống đi, tôi mới nhận được chỉ thị trên đưa xuống, ngay chiều nay đồng chí phải có phải tại trường.
Ký ngạc nhiên nhìn thủ trưởng:
-         Có chuyện gì thế anh? Còn hơn trăm cây nữa mới...
Người cán bộ trẻ làm một cử chỉ như là sự đồng thuận:
-         Tôi cũng chỉ biết vậy! Thôi, đồng chí chuẩn bị bàn giao quân tư trang rồi tìm đường ra quốc lộ là vừa đấy.
Nói xong anh đứng dậy đi về phía sau đồi.

*
*   *


Paris nước Pháp.

Tuyết bắt đầu rơi.
Trên con đường nhỏ đang vắng dần, chỉ còn một số ít những khách du lịch là còn lang thang ngoài đường, người ta đang chuẩn bị cho một buổi tối ấm cúng bên những người thân.
Bữa ăn diễn ra trong một căn nhà khá xinh xắn nằm trên một khu phố yên tĩnh, người đàn ông nhỏ bé có mái tóc thưa rất hay cười, liên tục gắp thức ăn cho Minh. Lúc nãy, anh bạn của cậu đã giới thiệu,  ông ta là một nhà báo, đã sang sống ở đây gần mười năm.

-         Các cậu may mắn hơn chúng tôi nhiều, nhiều lắm– Chủ nhà lại lấy vào bát Minh một miếng giò – Thời chúng tôi chả có thông tin gì, nếu biết ngoại ngữ thì còn đỡ, thi thoảng may ra được tờ báo anh em đi công tác mang về, mà cũng là báo lậu đấy nhé.

Nói xong, ông lại cười đầy vẻ thú vị.

-         Nói về nhận thức thì cũng có đấy, nhưng tất nhiên cũng còn tùy vào năng lực của mỗi người – Chủ nhà lại tiếp tục, có vẻ như đã lâu ông ta không có dịp bày tỏ cùng ai đó những suy nghĩ của mình – Hồi ấy, chúng tôi bị ghìm giữ bởi lý tưởng xưa cũ còn thực tế sinh động thì cứ ngồn ngộn trước mặt...
    Vừa ăn, Minh vừa im lặng nghe, nhưng quả thực đến tận lúc này, cậu cũng chưa hiểu một cách rõ ràng những điều vị chủ nhà đang nói.
Dường như biết cậu đang nghĩ gì, ông già nhỏ bé đứng dậy tiến lại gần chiếc tủ nhỏ ở góc phòng, lấy một tờ báo đưa cho Minh.
Đó là một tờ báo xuất bản trong nước, ngay trang đầu một dòng tít khá lớn chạy dài: THỦ TƯỚNG YÊU CẦU XỬ LÝ NGHIÊM VỤ PM16.

-         Cháu vẫn chưa rõ ý bác ? – Minh cầm tờ báo, thành thực hỏi.
-         Thì tham nhũng chứ còn gì nữa, là những người chân chính, chúng ta không thể bàng quang trước những vấn nạn đang làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của đất nước...
   Vị chủ nhà như bước vào mạch, ông ta dừng cả ăn để nói khiến cho Minh và anh bạn đi cùng cũng không dám tự nhiên như lúc đầu.

    Thật ra, những điều mà người đàn ông nọ đang thao thao không làm Minh ngạc nhiên, là người có xu hướng lưu tâm đến những vấn đề tiêu cực trong xã hội cậu cũng nhiều lần bất bình với cái xấu ở xung quanh.

-         ...Phải là các cậu, những người trẻ tuổi, những người có tri thức và đặc biệt cần thiết hơn cả đó là có tấm lòng với đất nước – Chủ nhà càng nói càng hăng – Không thể trông chờ vào điều gì hơn thế, chúng ta phải hành động, hành động ngay...
    Đêm đã khuya, nhưng trong căn phòng nhỏ, cuộc trò truyện của ba người đàn ông nghe chừng vẫn chưa có hồi kết, họ tranh luận, kể cho nhau nghe những câu chuyện về các nhân vật đang tranh đấu cho dân chủ mà họ biết hoặc đọc được trên báo.
Mãi khi đồng hồ điểm mười hai tiếng, họ mới chia tay nhau, mà không quên hẹn ngày tái ngộ.

    Kể từ cái đêm mùa Đông đầy tuyết rơi ấy, Minh dần dà thấy cuộc sống có thêm ý nghĩa, cậu bỗng nhận ra trách nhiệm của người trai với Tổ quốc đang ở trên vai mình. Không có nhiều người hiểu được cậu giống như vị chủ nhà nhỏ con nhưng sâu sắc nọ, ông ta đã chẳng chê cười những suy nghĩ của cậu khi nhận xét về các vấn đề tiêu cực trong xã hội đang diễn ra như nhiều người khác. Trái lại, còn động viên cậu, rằng hãy tranh đấu, nếu không cậu cũng sẽ là kẻ đồng lõa với nó.

    Hôm nay, Minh được mời tham gia buổi nói chuyện về dân quyền do đại sứ quán Hoa Kỳ tại Pháp kết hợp với tổ chức Human right watch sẽ diễn ra trong một ngày tại Marseille, cách không xa khu học xá nơi cậu đang sống. Chiều qua người bạn cùng chỗ làm đã cho Minh biết trước nội dung buổi hội thảo, anh ta đưa cho Minh một tập giấy trong đó có những bài nói chuyện sẽ được đọc lên ở đó. Thực lòng cậu cũng không mấy quan tâm, nhưng vì sự nhiệt tình của anh bạn cộng với sự có mặt của vị trưởng phòng nơi làm việc khiến cậu khó mà từ chối.
    Diễn giả là một người Việt đã tương đối cao tuổi, ông ta đứng trên sân khấu được trang trí với tông màu vàng là chủ đạo, lá cờ ba sọc đỏ treo ngay trên đầu phấp phới bay.

...- Chúng ta phải thay đổi, không còn cách nào khác, bọn cộng sản đang giày xéo quê hương, đồng bào ta đang rên xiết dưới ách thống trị của chúng, hỡi anh em hãy dấn thân, tổ quốc đang đợi các bạn...

Người nọ vừa lau mồ hôi vừa nói lấn đi những ồn ào trong hội trường.

    Minh ngồi sau một người khoác trên mình bộ quần áo lính thủy đánh bộ, ông ta im lặng ngồi nghe. Thi thoảng lại rít một hơi thuốc rồi nhả khói đầy lãnh đạm.

-         Bây giờ đến phần phát biểu của các bạn trẻ, thế hệ tương lai của đất nước, xin mời bạn Hoàng Minh, một du học sinh đầy tài năng, anh ta đã có những tiến bộ mới trong nhận thức, hãy nghe anh nói!

    Minh bối rối, lúng túng đứng dậy, cậu thì biết nói gì? Chợt người bạn tiến lại gần đưa cho Minh mấy tờ giấy:
-         Đây, cậu cứ đọc theo nội dung này, không sao đâu!
-         Ơ, nhưng mà tớ...
Chưa nói dứt câu Minh đã bị đẩy lên gần sân khấu, bỗng có ai vỗ vào lưng cậu. Minh quay sang thì nhận ra vị trưởng phòng nơi cậu làm thêm:
-         Cố lên, anh bạn trẻ, chúng tôi tin cậu!
Tiếng hoan hô vang lên, xung quanh là một màu vàng chói. Minh cập cập đứng trước micro.

...- Thưa quý vị....

Rồi cậu cứ thế đọc, cậu thấy loáng thoáng những từ, câu: Vì dân chủ...loài người tiến bộ...vv...

Đọc xong, Minh vã cả mồ hôi, khán phòng lại vỗ tay rôm rả.

-         Chúc mừng, chức mừng cậu! – Vị trưởng phòng tiến lại phía Minh hớn hở.
Về chỗ ngồi một lát Minh mới hơi bình tâm, cậu lại nghe thấy trên loa những cụm từ : Đấu tranh...giải phóng...

*
*   *

    Trong số những hòm tài liệu mà luật sư trưởng giao cho Mai chuyển vào miền trong có một thùng cactong không ghi địa chỉ người nhận, anh ta chỉ dặn cô lưu ý tránh để thất lạc vì nó rất quan trọng. Thực ra thì mấy lần trước Mai cũng đã làm việc này rồi và chính Lê Công đã úp mở với cô rằng thứ đó còn quan trọng hơn cả những gì mà anh ta đang có. Phải hết sức thận trọng nếu không sẽ chẳng còn gì.
    Cũng đã gần một năm nay, ngoài công việc ở văn phòng luật sư, Mai còn được Lê Công cho tham gia vào công ty với chức danh thư ký riêng. Cô thường xuyên tham gia vào các buổi tiếp khách, ký kết hợp đồng thậm chí có đôi lần cô còn thay mặt anh ta thực hiện những đơn hàng nhỏ.
Mà chẳng hiểu sao sếp của cô cũng nhanh chóng đồng ý với Lê Công khi anh ta ngỏ ý xin cô về làm với anh ta.
    Thực ra hai công việc này cũng không quá khác nhau, thì vẫn là làm sổ sách giấy tờ, lên kế hoạch vv... những việc mà Mai đã quá quen thuộc.       Chỉ có điều tuy không thực  sự rõ ràng nhưng cô vẫn nhận thấy sự liên quan giữa văn phòng luật và doanh nghiệp của Lê Công là khá mật thiết. Có điều, cái sự gắn bó ấy mang đến cho người ta cảm giác có gì đó khá mờ ám. Nhưng cô cũng hiểu trong làm ăn, không phải cái gì cũng phải phơi hết ra ngoài.
    Cho đến chiều hôm qua, sau cuộc mây mưa, Lê Công bảo có chuyện quan trọng muốn trao đổi, thái độ ấy khiến Mai khá hồi hộp. Cô vừa tò mò, vừa thích thú vì đây không phải là lần đầu người bạn tình của cô mang đến sự bất ngờ.

Vẫn quấn ngang bụng chiếc khăn tắm, Công ngồi trên chiếc xô pha với ly vang đỏ, anh ta vừa nhấm nháp vừa từ tốn nhìn cô:
-         Em ạ, tháng sau công ty có việc phải sang châu Âu, chuyến đi này tương đối dài, anh thì bận nhiều việc nên muốn cử em thay mặt công ty, anh muốn em chuẩn bị tinh thần.
Mai tròn mắt ngạc nhiên:
-         Em thì biết gì mà đi anh!
-         Anh đã chuẩn bị hết rồi, em chỉ việc ký tên thôi! Xong việc là có thưởng lớn, cái đó chắc là em biết...- Vừa nheo mắt nhìn cô, anh ta vừa nhếch mép cười.
Quả vậy, chỉ sau quãng thời gian ngắn ngủi ở bên anh ta, Mai gần như đã có đủ những thứ mà trước đây dù có nằm mơ cô cũng không biết đến. Mà nói thật lòng chứ, bây giờ cô thấy thấy thật khó để rời được Lê Công, vì nếu thế chẳng khác nào bỏ đường quang mà tìm bụi rậm.

-         Vâng thế thì em xin nghe lệnh sếp! – Mai nũng nịu sà vào lòng người tình.
-         À, có thể sẽ có một vài đối tác người ngoại quốc, tất nhiên là đã có phiên dịch, nhưng anh muốn em trực tiếp làm việc với họ, chắc chắn hiệu quả sẽ cao hơn, thế nào, vốn tiếng Anh chắc là đủ dùng chứ cô cử nhân?
Mai khẽ nhún vai đầy tự tin, đúng ra ngoại ngữ mới là thế mạnh của cô bởi vì suốt từ những năm học phổ thông đến đại học, chưa khi nào cô đứng thứ ba trong lớp.
Công cũng nhìn cô cười, cô ta đâu biết rằng trong số những giấy tờ cô sẽ mang theo có những tài liệu mà chẳng bao giờ cô biết được.
Dốc nốt ly rượu, Lê Công choàng tay qua eo Mai, trong chốc lát hai kẻ say tình lại cuộn lấy nhau.




2  –  NGƯỜI ĐẾN SAU

    Chuyến bay thẳng từ Hà nội đi Amxtecdam khởi hành muộn hơn dự định gần 20 phút, khi nó đã đạt độ cao tiêu chuẩn, Ký mới cảm thấy tương đối thoải mái. Anh  xin một chai nước khoáng khi cô tiếp viên xinh đẹp hỏi anh dùng đồ uống gì, thực lòng anh hơi áy náy khi mà chỉ có một dòng tin nhắn về nhà trước khi nhận nhiệm vụ. Nhưng, công việc là công việc, mà anh không thể biết được thời hạn của chuyến công tác này.

-         Từ bây giờ đồng chí là Triệu Quang, sinh viên ngành công nghệ thông tin năm thứ ba. Sang Bỉ du học vì nhận được một suất học bổng của tổ chức Nhà báo không biên giới dành cho những sinh viên có thành tích học tập tốt và có xu hướng đấu tranh cho dân chủ.

    Những lời dặn dò của đồng chí cán bộ cấp cao hôm kết thúc khóa học đặc biệt cách đây hai tháng Ký vẫn nhớ rõ . Và anh hiểu được sự tin tưởng mà cấp trên dành cho anh.

-         Còn làm thế nào để trở thành người trong tổ chức của họ, thì hoàn toàn do đồng chí tự định liệu. Hộp thư liên lạc sẽ được thông báo sau, chúc đồng chí gặp nhiều thuận lợi và hoàn thành tốt nhiệm vụ!

Còn hơn bốn giờ bay nữa mới đến châu Âu, kéo cổ áo lên đôi chút Ký nhìn đồng hồ. Tự dưng anh muốn chợp mắt một lát.


*

*   *

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét