Truyện ngắn của Bế Mạnh Đức
Mãi gần tối mới có lệnh tập trung, mục đích cuộc hành quân chỉ được phổ biến sau khi tất cả đã đứng trong hàng. Trung đội 2 sẽ đánh vu hồi vào đơn vị cối phía bên kia sườn núi, trong ngày mai phải hoàn thành nhiệm vụ.
Họ lặng lẽ đi xuống chân đồi, phía xa thi thoảng
lại có tiếng đạn cối xen lẫn những tràng Ak ở đâu đó vọng lại.
Sơn đi ngay phía trung đội trưởng,
vừa nhận được thư Nhàn, cô ấy bảo sẽ sang Liên Xô để học về chế tạo máy, bốn năm.
Sơn hiểu rằng đó chỉ như một thông báo, vì tháng sau Nhàn sẽ bay. Ba năm yêu
nhau, đang chuẩn bị làm đám cưới thì chiến tranh nổ ra, thêm hai cái Tết ở chiến
trường...
-
Này - Có tiếng
thì thào khiến Sơn hơi giật mình – Hình như...
Trung đội trưởng chỉ vào đồng hồ đeo
tay nhìn Sơn dò hỏi, lúc này trời đã tối hẳn, vài ánh sao bắt đầu le lói phía
chân trời.
Sơn chột dạ, rồi vội mở xaccot tìm
bản đồ, trong khi chỉ huy phát tín hiệu dừng chân.
Sơn bật chiếc đèn pin đã bị bịt chặt
chỉ còn hở một lỗ nhỏ, anh dò tìm trên bản đồ. Bỗng Sơn nằm vật ra, mồ hôi bắt
rịn khắp lưng dù trời khá lạnh.
-
Có chuyện gì
thế?
Sơn khó nhọc nuốt khan mãi sau, mới
ngập ngừng: - Báo...cáo...lạc... đường rồi!
-
Sao cậu bảo
sao? Chết mẹ...
-
- Em...em mải
suy nghĩ...
Cả hai cùng im lặng khá lâu.
Cuối cùng người chỉ huy quay sang:
-
Xa không? Còn
phương án nào không?
-
Dạ gần hai mươi
cây rồi, đây là đường độc đạo, quay về không kịp.
Trung đội trưởng
thở dài:
-
Chết mẹ...
Đoàn quân được lệnh ăn tối và tìm
chỗ nghĩ qua đêm. Có vài tiếng lao xao gắt gỏng phía xa; - Trinh sát kiểu đéo gì
thế...
Sáng hôm sau trung đội hành quân sớm,
Sơn cùng một chiến sỹ nữa đi trước một đoạn
khá xa. Sương đêm vẫn rất đậm.
Bỗng Sơn khẽ bấm tay đồng rồi anh
khịt mũi, có mùi phân tươi rất gần. Cả hai thận trọng tiến lên, sau mỏm đồi không
xa con đường mòn một lán trại của quân địch ẩn hiện trong sương sớm. Cả hai còn
đang ngơ ngác thì có một bóng người ló ra khỏi lùm cây phía trước, nhìn thấy họ,
hắn sững lại giây lâu rồi chạy như bay về phía trại địch.
“ Không hay rồi”- Sơn lẩm bẩm.
Trận đánh ngoài dự định diễn ra mỗi
lúc một ác liệt. Do chênh lệch về quân số nên trung đội 2 vừa đánh vừa tìm đường
lui. Đã có ba người nằm xuống.
Trong tiếng đạn nổ hỗn loạn, trung
đội trưởng mặt đã sạm đi vì khói súng vừa bắn vừa quay sang trinh sát Sơn: - Có
đường rút không?
Giây lâu Sơn gật đầu: - Phía tay
trái hướng tây nam có một con suối cạn...
-
Vậy cậu dẫn
đường đi!
Dựa lưng vào ttảng đá sau gốc cây
to Sơn với đoạn cây vạch xuống đất:
-
Anh dẫn bộ đội
xuống trước, ta không thể rút cùng lúc được vì lòng suối rất hẹp, em và mấy người
nữa sẽ ở lại chặn hậu.
Vị chỉ huy hơi thở dài để thay lời
đồng ý, họ để lại đạn và lương thực cho nhóm chặn hậu rồi lặng lẽ lui quân.
Có bảy người, ngoài vũ khí cá nhân
còn thêm ba khẩu b40. Họ bắn rát về phiá địch quân.
Khoảng 15 phút sau thì tiếng súng
bên kia thưa dần rồi im hẳn. Nhóm người ở lại ngơ ngác nhìn nhau.
-
Có lẽ chúng đã
biết ta rút và tiến hành chặn hậu. Trung đội nếu đi nhanh thì sẽ thoát về phía
sau, nhưng nhóm chúng ta chắc chắn sẽ bị chặn lại...
Sơn
chưa nói dứt câu thì có tiếng súng vang lên ở phía xa mỗi lúc một dày đặc,
trung đội đã gặp địch. Cả nhóm kéo nhau chạy theo lòng con suối cạn, có một người
bị thương ở cánh tay, phía sau tiếng súng lại bắt đầu rộ lên.
Khoảng
gần nửa tiếng thì xuất hiện một thung lũng, rất đông địch quân, chỉ còn lẻ tẻ vài
loạt Ak, lẫn trong khói súng, có vẻ bọn chúng đã làm chủ chiến trường, trung đội
có thể đã không còn ai.
“
Lính sơn cước!” Một người thốt lên đầy lo lắng.
-
Thảo nào chúng
đuổi nhanh thế! – Sơn đáp lời, rồi nhìn xung quanh, hai bên là vách núi, nhiều
cỏ lau, lẫn dây leo um tùm.
“ Bây giờ thế
này – Sơn quay sang nhóm người bơ phờ ngồi xung quanh - Bọn phía sau chăc cũng
sắp đến, ta khó mà thoát được, tôi đề nghị rút tạm lên trên kia nấp kỹ, nếu chúng
phát hiện thì chiến, nếu không ta tính sau!”
Chẳng còn cách
nào khác cả nhóm người lặng lẽ bò lên núi, trinh sát Sơn đi sau cùng, làm nhiệm
vụ xoá dấu vết. Chiều đang xuống dần.
Vừa tìm được
một khe đá thì có tiếng chim rít lên ở trên cao, giống đại bàng núi, khi có động,
chúng sẽ lượn quanh tổ, vừa bay vừa cảnh báo. Cả nhóm lo lắng vạch lá nhìn xuống.
Những kẻ truy đuổi đi qua chỗ ẩn nấp rồi nhập
vào với bọn địch ở dưới thung, thu dọn chiến trường xong chúng rút về cửa rừng
cách đó không xa để hạ trại. Như thế có nghĩa là đường về của nhóm bộ đội đã bị
chặn, ít nhất là lúc này.
Đêm ở trong
hang núi lạnh hơn rất nhiều, thi thoảng lại có tiếng rên khẽ của thương binh. Hình
như có những âm thanh lạ ở phía dưới con đường mòn, đã mấy lần Sơn định xuống tìm
hiểu, nhưng mệt quá ngủ lúc nào không biết.
Vừa hửng sáng,
Sơn đã bò ra cửa hang. Anh giật bắn mình khi thấy khắp thung lũng giăng đầy những
lều bạt, thì ra cả đêm qua chúng dồn quân về đây. Ngay phía dưới chỗ ẩn nấp,
hai tấp bạt xanh thấp thoáng sau những cây bụi, bọn địch đang bắt đầu một ngày
mới.
-
Toi rồi – ai đó
thì thào phía sau, khiến Sơn giật mình.
-
Kiểu này chắc lâu đây!
Bảy người mệt mỏi, kẻ nằm người ngồi
trong cái hang nhỏ.
-
Tôi nhận định
thế này, bọn chúng không biết rằng chúng ta còn sống, nếu không đã cho tìm kiếm,
bây giờ tạm thời cứ nằm đây đã, chắc chỉ nay mai chúng nó sẽ chuyển quân thôi.
– Nói xong Sơn nhìn quanh, cả mấy ngưòi mệt mỏi lặng lẽ gật đầu. Người thương
binh trở mình rên khe khẽ.
Sau hai đêm
trốn trong hang thì lương thực cạn, nước uống cũng hết.
Sơn lo lắng
nhìn đồng đội đang xuống sức, vết thương trên cánh tay của anh ta bắt đầu nhiễm
trùng. Đã có dấu hiểu mê sảng. Bọn địch vẫn chưa đi.
-
Hay là anh em
mình liều chết tối nay trốn đi! - Một người nói khi trời đã về chiều.
-
- Tao thì chả
sao, nhưng cứ thương bu già ở nhà. – Ai đó tiếp lời.
-
Tao mới có người
yêu...cô ấy... đẹp lắm - Một người khác góp chuyện.
Một tiếng thở dài hắt ra trong ánh
chiều nhập nhoạng càng khiến cho không thêm nặng nề.
- " Thôi thế này
– Sơn lên tiếng- Nốt đêm nay xem ngày mai thế nào, nếu chúng vẫn không đi thì tối
mai ta trốn."
- " Cũng tại mày,
trinh sát kiểu đéo gì, bây giờ đưa anh em vào chỗ chết! - Tiếng người thương
binh đã trở nên gay gắt.
-
Tao có muốn
thế đâu – Sơn bực mình.
-
Nếu không tại
mày thì anh em đã không phải uổng mạng - Cậu thương binh gắt lên.
-
Mày...
- - Chứ còn gì nữa-
Ai đó hùa vào, khiến Sơn nổi nóng, anh thở hắt ra lao vào người đó.
Bổng có tiếng lên đạn, rồi người
thương binh chĩa mũi súng vào hai kẻ đang hăng máu.
-
Chết thì chết
mẹ mày đi! - Anh ta thở hắt ra trong mệt mỏi.
Một tràng tiếng nổ vang lên, thật
may, có ai đó đã hất được mũi súng lên cao. Cả bọn thất thần nhìn nhau. Sơn buông
người đồng đội ra, anh lặng lẽ nhìn quanh rồi bò ra cửa hang. Bên dưới vẫn yên
tĩnh, trừ một vài tên lính bước ra ngoài lều bạt ngơ ngác nhìn.
-
Thôi, bây giờ
không phải lúc cắn nhau, cần bình tĩnh để tìm đường về. - Sau khi thông báo tình hình
phía dưới cho anh em Sơn hạ giọng. Ngừng một lát anh tiếp lời: - Tối nay tôi sẽ
đi lấy lương thực.
-
Ở trên cao nhìn rất rõ những lán trại phía dưới, đây có vẻ là một
nơi an toàn nên bọn địch chẳng cảnh giác gì, chúng đốt lửa ngay bên ngoài lều,
nấu nướng xì xụp. Đợi cho trời tối hẳn, cũng là lúc đang giờ ăn, Sơn lặng lẽ ra
khỏi hang, lúc sắp trườn xuống thì có ai đó nói khẽ: Cho tôi đi với!
Hai người thận trọng men sát chân núi, họ tìm lán để nhu yếu phẩm,
chắc nó phải ở gần bếp ăn. Càng đến gần tiếng ồn ào càng nổi lên rõ hơn, bọn địch
đang tập trung ăn tối, mùi đồ ăn khiến cả hai kẻ lạc đường đều cồn ruột.
Ra hiệu cho đồng đội ở ngoài cảnh giới, Sơn khẽ vén tấm bạt lên, có
một tên lính đang múc canh trên bếp, hơi nước bay mù mịt, ánh đèn măngsông soi
rõ cả một dãy những thùng gỗ. Lương khô và đồ hộp. Đợi hắn đi rồi, Sơn nhanh chóng
lách vào, anh thành thạo bật nắp rồi vơ vội được nửa balo thì có tiếng tắc kè,
Sơn vội lui vào bóng tối. Cả hai đang định rút đi Sơn chợt nhớ chiếc can đựng nươcs
ở gần bếp, anh ra hiệu cho người đồng đội rồi vén bạt, chưa kịp lấy thì mấy tên
lính bưng bát đĩa bước vào.
Sơn chạy thục mạng, anh nghe rõ tiếng hò hét ở phía sau, rồi tiếng
súng nổ. Tìm được một đám cỏ Sơn rúc vào.
Mãi nửa đêm, khi đã im ắng anh mới tìm đường về hang.
Bọn địch trói gô người lính xấu số bằng những những sợi dây dù, mặt
anh bê bết máu. Bốn năm tên vây quanh, chúng thúc anh lên phía trước, thi thoảng
một tên lại giang tay táng xuống người anh.
Xung quanh bọn địch đang dàn quân, chúng đi theo người tù bình nhằm
hướng chiếc hang nhỏ. Càng đến gần, vẻ mặt người lính càng căng thẳng, khi chỉ
còn cách cửa hang độ trăm mét chợt anh rướn người hét lên: - Các đồng chí, địch
đang bao vây...
Tiếng anh vang vào vách đá rồi dội lại mấy lần, nhưng đáp lại chỉ
là sự im lặng. Sau khi giáng một báng nữa
vào mạng sườn anh, tên chỉ huy vẩy khẩu súng ngắn ra hiệu. Hơn chục tên lính thận
trọng bò lên, cả một đám binh lính lặng ngắt chờ đợi.
Đã đến cửa hang, rồi hai tên chui hẳn vào, lát sau một tên bước ra
tay cầm một chiếc giầy vải giơ lên cao. Họ đã đi từ bao giờ.
Tên chỉ huy lạnh lùng nhìn sang người tù binh, một tiếng súng khô
khốc vang lên, trước khi ngã xuống hình như anh hơi mỉm cười.
Đã vượt qua một hẻm núi, nhóm quân nhân đi lạc chạy trốn trong mệt
mỏi, họ thay nhau dìu người thương binh lúc này đã yếu lắm, vết thương nhiễm trũng
làm cánh tay sưng tấy lên. Anh ta thở khó nhọc.
Đứng trên một mô đá có mấy cành cây loà xoà che phía trước Sơn
khum tay nheo mắt nhìn về phía sau, chợt giọng anh thảng thốt:
-
Không xong rồi,
bọn chúng đuổi theo...
Cả đám người
thất thần nhìn nhau, không ai bảo ai, tất cả đồng loạt đứng lên nhìn về phía
xa, khoảng hai chục tên địch đang nhanh chóng tiến về phía họ. Hình như có cả
tiếng chó sủa.
Phía trước đốc núi dựng đứng, người khoẻ mạnh leo lên còn khó.
-
Thôi, cố lên
anh em, chỉ cần sang đến bên kia là đất của mình rồi, bọn nó không dám vượt đâu
– Sơn cố động viên dù anh biết rằng đó là một việc ngoài khả năng.
Nhóm người thở phì phò, mệt nhọc
leo lên một bải cỏ dại, cứ một ngưòi lên trước kéo tay thì người sau lại đẩy thương
binh, đường dốc và hẹp nên không thể dìu anh ta được. Phía sau tiếng chó sủa đã
rất gần.
Gần hết con dốc, qua lùm lau sậy đã
thấy thấp thoáng bóng địch quân, những tiếng hộc vui mừng của con chó săn nghe
rõ mồn một. Dù rất muốn nhưng mệt quá cả đám người ngồi phệt xuống bờ cỏ.
- " Thôi... chúng
mày đi... đi, bỏ tao lại, không thì... chết cả lũ - Người thương binh phều phào
nói trong hơi thở gấp gáp.
-
Không – Sơn
trả lời- chết cùng chết...
- "Đi... đi...nhanh đi, tao... đàng nào cũng chết...nhanh lên..."
Rồi bằng một nỗ lực phi thường anh
giật lấy trái thủ pháo bên hông Sơn đưa cái chốt lên miệng; - Đi ngay...nếu không
tao...
Những người còn lại sững nhìn nhau
rồi lặng lẽ tiến về phía trước.
Khi họ đã đến đỉnh đèo thì có một
tiếng nổ lớn vang lên. Không ai bảo ai cả nhóm cùng đứng lại lặng yên trong giây lát,
rồi họ đi nhanh về phía những quả đồi thấp, nơi ấy là đất mẹ.
Không biết có ai để ý không, khi
xung quanh họ những cây mận rừng đã bắt đầu trổ hoa. Trắng cả một vùng.
Hết.
